Media
Video
Bản tin ĐHQGHN - PDF
Hình ảnh
Giáo dục & Đào tạo
Tuyển sinh
Văn bản - Quyết định
Khoa học - Công nghệ
Diễn đàn Nhà quản lý
Thông tin NCKH
Thảo luận - Trao đổi
Khoa học thường thức
Học sinh-Sinh viên
Trí tuệ Việt Nam
Cuộc sống Sinh viên
Lập nghiệp
Ý kiến sinh viên
Dành cho bạn gái
Văn hoá - Xã hội
Giảng đường - Xã hội
Văn học nghệ thuật
Thể thao
Đọc sách
Góc hài hước
Quốc tế
Nhìn ra thế giới
Du học
Học Bổng
Trong nước
Nước ngoài
Bạn Đọc Viết
 Tìm kiếm :
Tư duy phản biện trong học tập đại học - Chữ xấu gây chết người - Ngậm ngùi xe tay, xích lô - Bùng nổ công nghệ thông tin ở Trung Quốc - Thổ dân Amazon bảo vệ rừng - Cuộc chạy đua tốn kém nhất trong lịch sử nhân loại -
Văn hóa học đường
Ảnh: Bùi Tuấn

Đã từng có một sự việc thế này: Nhà trường yêu cầu khoa phải tổ chức chấm lại bài thi hết môn học với lý do: sinh viên khiếu nại vì họ cho rằng giáo viên chấm bài không chính xác nên số người phải thi lại quá nhiều.

Lệnh trên truyền xuống là phải hai người chấm lại cho chính xác. Khoa đã cử hai người chấm, nhưng một người từ chối vì cho rằng một đồng nghiệp của mình, có học vị và chức danh rất cao, vừa chấm xong nên ông ấy không muốn làm việc đó (chấm lại). Chủ nhiệm khoa phải cử một Thạc sĩ thay thế. Sau khi các bài thi được dán giấy che kín điểm cũ, hai giáo viên khác đã chấm lại toàn bộ tập bài, một trong hai người này là Chủ nhiệm khoa. Kết quả cuối cùng: một nửa số bài có điểm chấm lần sau bằng điểm chấm lần đầu, còn một nửa số bài có điểm thấp hơn.

Còn dưới đây là một trích đoạn trong bài tập thực hành của sinh viên nộp cho giáo viên (thay cho bài thi ở lớp). Bài tập này được thực hiện ở nhà nên có rất nhiều thời gian để sinh viên làm việc cẩn thận và chu đáo, thế mà kết quả như thế này:

"Tl là 1b n’ tloại cơ bản of kiểu cl đc đtr bởi cách đvđ, bởi việc vạch ra gtrị rộng lớn of các kl trên cơ sở pt n’ htg lấy b p.vi ko giới hạn & trên cơ sở n’ tđ l2 & n’ dữ liệu đc kq’...”

Câu chuyện đòi chấm lại bài thi trên đây là của lớp học tại chức, còn đoạn trích này là của một sinh viên thuộc hệ chính quy.

Thưa quý độc giả! Nếu quý vị nhận được một lời nhắn của bạn bè viết trên giấy hay lời nhắn đó không phải của bạn bè mà là của một người trên, nghĩa là người đó lớn tuổi hơn quý vị một ít, nhưng được trình bày như đoạn trích này thì quý vị sẽ nghĩ gì?. Thế mà ở đây là bài làm của một sinh viên nộp cho thầy để thầy chấm và lấy điểm hết môn học.

Trường hợp trên là hành vi của cả một lớp học, mang tính tập thể hẳn hoi. Nhà trường đã can thiệp. Và khi biết là giáo viên chấm bài đúng, không có thiên vị hay trù úm gì cả, thì nhà trường đã thông báo cho cả lớp biết rằng việc kiện cáo đó là không có cơ sở, và... cho qua một cách nhẹ nhàng. Trường hợp sau, người nhận và chấm bài là tôi - người viết bài này - đã ghi điểm 1. Đó là điểm mà sinh viên phải thi lại môn học này.

Điều đáng nói là tại sao lại có tình trạng như vậy diễn ra trong trường ĐHKHXH&NV...?

Có mấy cách giải thích như sau:

Một là, vì sinh viên đi học phải nộp học phí nên họ có quyền đòi hỏi các thầy cô giáo phải chấm cho họ đủ điểm để đến ngày đến tháng họ có quyền nhận một tấm bằng cử nhân. Nếu khác đi (ở đây là nếu không đủ điểm mà bắt họ phải học lại và thi lại) thì họ có quyền kiện cáo. Tại sao khi sinh viên kiện cáo vô lý như vậy mà nhà trường vẫn dễ dàng bỏ qua?. Và đã là bài làm của họ thì thầy phải chấm điểm cho dù họ có trình bày kiểu gì đi chăng nữa?.

Khả năng thứ hai còn đáng buồn hơn: Sinh viên cảm thấy mình là người đã có kiến thức vững chắc rồi; nếu thầy giáo chấm cho họ thấp điểm thì chỉ có thầy sai, thầy không công bằng và có định kiến với họ. Vì thế họ cần đấu tranh vì sự công bằng và lẽ phải.

Và cuối cùng, đây là khả năng tồi tệ nhất: Từ sự kết hợp của các nhận thức trên, dẫn đến một quan niệm cực đoan: đó là quyền dân chủ trong nhà trường. Mọi người có quyền khiếu kiện trong bất luận hoàn cảnh nào. Sự bình đẳng (theo quan niệm của họ) là như vậy. Vì sự bình đẳng nên sinh viên có quyền cư xử với giáo viên như với bất cứ ai mà họ không cần ý thức về lịch sự và văn hóa ứng xử. Đáng tiếc rằng, trong quan hệ bạn bè cũng không ai lại gửi thư cho bạn mình bằng một dãy chữ viết tắt "tràn cung mây" như vậy. Tôi có cảm tưởng rằng ranh giới giữa những hành vi ứng xử này và việc hồn nhiên bước vào "động lắc" thật khó mà phân biệt được.

Rõ ràng hiện tượng này không được phép tồn tại trong một nhà trường danh giá như trường ĐHQKHXH&NV. Giải pháp thế nào xin mời quý vị độc giả (đặc biệt là sinh viên) cùng suy nghĩ và tìm kiếm.

Hồng Đức [Bản tin ĐHQG Hà Nội - số 174, tháng 8/2005]
» Phụ xe với văn minh xe buýt đôi điều muốn ngỏ
» Bỏ kính đi mà vui sống
» Vẽ trên gốm, một thú chơi độc đáo
» GS.TS Lâm Ngọc Thiềm - người cựu chiến binh - thầy giáo trên giảng đường hôm nay
» Cô bống - Hồng Nhung trong “Khu vườn yên tĩnh”
» Mùa hè của sinh viên trên đất Hà thành
» Người lưu giữ những khoảnh khắc Hồ Gươm
» Nước mắt và nụ cười
» Nếu bạn là Robinson?
» Mười lời khuyên giữ sức khoẻ trong ngày Tết
» Ngày Tết - vừa ăn mứt vừa chữa bệnh
» Mười lời khuyên giữ sức khoẻ trong ngày Tết
» Ngày Tết - vừa ăn mứt vừa chữa bệnh
» Mùa thi và các sự cố
» Trường ĐHKHXH&NV phát động đợt thi đua đặc biệt trong toàn trường chào mừng các ngày lễ lớn trong năm 2005 và Đại hội thi đua toàn quốc lần thứ VII
100 năm ĐH Đông Dương
Chương trình
Con người & Sự kiện
Các tin mới nhận
»Tư duy phản biện trong học tập đại học -
»Chữ xấu gây chết người -
»Ngậm ngùi xe tay, xích lô-
»Bùng nổ công nghệ thông tin ở Trung Quốc-

Copyright 2004-2010 Đại học Quốc gia Hà Nội.
                  All rights reserved. Powered by   SELAB CMS.
Thông tin toà soạn
Địa chỉ : 144 - Đường Xuân Thủy - Cầu Giấy - Hà Nội.    Email : news@vnu.edu.vn